Sau buổi họp lớp 20 năm đầy xúc động, sáng hôm sau, lũ bạn lầy vẫn không chịu rời nhau. Chúng tôi lại ngồi "nhâm nhi nhẹ nhàng"... hết thùng này đến thùng khác, cứ thế kéo dài từ sáng đến trưa, chẳng ai muốn về. Mọi người cứ kể những câu chuyện cũ, cười đùa, rồi lại tiếp tục nhôm này nhôm kia, cùng nhau chia sẻ về những gì đã qua và những dự định chưa thực hiện.




Chưa kịp nghỉ ngơi, trưa lại tiếp tục nhậu, càng vui, càng rôm rả. Mỗi tiếng cười, mỗi câu nói, đều như xóa đi bao nhiêu năm tháng xa cách. Đến khi tối muộn, tiếng cười vẫn vang vọng, không ai muốn kết thúc, nhưng đến lúc tôi phải lên xe trở lại Hà Nội, nhìn từng gương mặt thân quen, lòng không khỏi nghẹn ngào. “Ngày mai mỗi người lại về với cuộc sống riêng, nhưng hôm nay sẽ mãi là một ký ức không bao giờ phai,” tôi nghĩ trong lòng.
Nguyễn Hà